<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>PHẬT THUYẾT THẬP THIỆN NGHIỆP ĐẠO KINH</p><p>Tập 57</p><p>Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Giảng tại: Tịnh Tông Học Hội Singapore</p><p>Biên dịch lần 2</p><p>Các vị đồng học xin chào mọi người, mời mở kinh “Thập Thiện Nghiệp Đạo” trang thứ 16, kinh văn hàng thứ 3. Kinh văn: “Thần túc trang nghiêm cố, hằng lệnh thân tâm, khinh an khoái lạc”. Câu này là câu tỉnh lược, nếu đọc một cách hoàn chỉnh thì câu văn này ở trang thứ 14, đếm ngược đến hàng thứ 3:</p><p>“Long vương, cử yếu ngôn chi, hành thập thiện đạo, thần túc trang nghiêm cố, hằng lệnh thân tâm, khinh an khoái lạc”.</p><p>“Tứ thần túc” đã giới thiệu với các vị hai điều phía trước, hôm nay chúng ta bắt đầu xem điều thứ ba là “Tấn” (tấn là tinh tấn) và thứ tư là “Tuệ” (tuệ là trí tuệ).</p><p>“Thần túc” ý nghĩa chính là “như ý”. Chúng ta khi đến ngày tết thường hay chúc phúc mọi người là “sự sự như ý”. Ý nghĩa của “tứ thần túc” chính là “sự sự như ý”. Phải làm thế nào mới có thể làm được như ý thật sự? Phần trước đã nói qua đại cương với các vị rồi, buông xả liền như ý. Chúng ta phải nhớ kỹ, “buông xả” là không phải buông xả ở trên sự tướng, thật sự mà nói, trên sự tướng không có chướng ngại. Phật trong “Hoa Nghiêm” nói cho chúng ta biết: “Lý sự vô ngại, sự sự vô ngại”. Đây là chân tướng sự thật. Vậy chướng ngại phát sinh từ đâu vậy? Chướng ngại là phát sinh từ vọng tưởng, phân biệt, chấp trước, cho nên chỉ cần đem vọng tưởng, phân biệt, chấp trước buông xả thì không có gì không tự tại.</p><p>Đại đức xưa thường hay dạy chúng ta: “Không tranh với người, không cầu gì ở đời”. Hai câu nói này vô cùng quan trọng. Có lẽ có người hỏi, giả như tôi không tranh với người, ở thế gian này chẳng cầu gì cả thì cuộc sống có ý nghĩa gì? Dường như người sống ở thế gian là phải tranh, là phải cầu. Đây là cách nghĩ của người phương Tây. Cách nghĩ này, thật ra mà nói đã làm chúng sanh lạc lối, tạo nên vô lượng tai nạn cho thế gian này. Thiên tai nhân họa chính là bởi do con người tranh, cầu mà chiêu cảm đến khổ báo. Thánh nhân dạy chúng ta là vô cùng có đạo lý. Tại sao vậy? Nếu như tranh, cầu mà thật sự có thể đạt được thì đó là sự việc tốt, cần nên đi tranh, cần nên đi cầu. Nhưng tranh thế nào, cầu thế nào cũng không đạt được, thì bạn việc gì phải tranh, việc gì phải cầu chứ? Tại sao không</p></div></div>