<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>PHẬT THUYẾT THẬP THIỆN NGHIỆP ĐẠO KINH</p><p>Tập 35</p><p>Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Giảng tại: Tịnh Tông Học Hội Singapore</p><p>Biên dịch lần 2</p><p>Các vị đồng học, xin chào mọi người, mời mở “Kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo” ra trang thứ 10. Đếm ngược hàng thứ 3. Kinh văn: “Phục thứ Long vương, nhược ly sân nhuế tức đắc bát chủng hỷ duyệt tâm pháp. Hà đẳng vi bát?</p><p>Nhất vô tổn não tâm”. Hôm qua, tôi giới thiệu đến chỗ này. Hôm nay, chúng ta xem tiếp.</p><p>“Nhị, vô sân nhuế tâm”.</p><p>Đây là loại thứ hai của tám loại tâm pháp hỷ duyệt.</p><p>Tám loại đã nói này là tám loại lớn. Cảnh giới ở trong mỗi một loại đều là vô lượng vô biên. Chỉ cần có những phiền não này hiện hành thì đều là thuộc về sân nhuế. Nếu như sân nhuế đoạn rồi thì những thứ mà ở đây nói tự nhiên sẽ không tồn tại. Tâm tổn não, tâm sân nhuế, tâm tranh tụng, thậm chí là không hòa</p><p>mục nhường nhịn, đây đều là sân nhuế hiện hành. Trong đời sống thường ngày,</p><p>chỗ khởi tâm động niệm, “tổn não” đặt ở hàng đầu là vô cùng có đạo lý. Phàm phu hữu ý hay vô ý đều khiến tất cả chúng sanh sinh phiền não.</p><p>Câu thứ hai nói “vô sân nhuế tâm”. Người đời hơi bất như ý thì sân nhuế tự nhiên liền sanh khởi ngay, từ đó cho thấy tập khí nghiệp chướng này sâu nặng.</p><p>Trong kinh điển thường nói: “Một niệm tâm sân khởi, trăm vạn cửa chướng mở”.</p><p>Tâm sân nhuế vừa khởi lên, trí tuệ liền không còn. Không những trí tuệ, mà chúng ta thường nói lý trí, lý trí liền bị che lại rồi, thế là hoàn toàn dựa vào cảm tính để xử sự. Xử sự bằng cảm tính thì đâu có lý nào mà không sai lầm? Không những chỉ tổn hại thân thể của mình, lần trước chúng tôi đã dẫn chứng ví dụ rồi. Là còn hữu ý hay vô ý đã kết oán thù với tất cả chúng sanh. Oán thù nếu không được hóa giải, khi nhân duyên chín mùi thì báo ứng liền hiện tiền, cái gọi là oan oan tương báo không bao giờ dứt. Hơn nữa quả báo nhất định là mỗi lần một tàn khốc hơn.</p><p>Nếu như các vị đọc An Sĩ Toàn Thư, Văn Xương Đế Quân Âm Chất Văn, phần trước có một bài văn rất dài, Đế Quân nói, ông 17 đời làm kẻ sĩ có quyền thế, những nghiệp đã tạo, những quả báo phải chịu vô cùng đáng để chúng ta cảnh giác. Cho nên oan gia nên giải, không nên kết.</p></div></div>