<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN</p><p>Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Tập 92</p><p>Các vị đồng học, xin chào mọi người. Hôm nay có một số vị là bạn cũ của chúng ta đến từ nước Mỹ, đến từ Bắc Kinh, đến từ Cát Lâm. Nghe nói các đồng học đến từ Cát Lâm chiều nay phải trở về rồi. Thời gian tuy rất ngắn, nhưng chúng tôi đã giao lưu vô cùng vui vẻ, đối với việc tu học Phật pháp nhất định phải nhận thức cho rõ ràng. Hôm qua chúng ta đã dùng thời gian hai giờ đồng hồ để tóm tắt một cách đơn giản và nói rõ cương lĩnh của việc tu học. Nội dung vô cùng phong phú, nếu nói chi tiết thì phải cần thời gian rất dài, hai giờ đồng hồ chỉ nêu ra được cương lĩnh để chúng ta biết phải học tập như thế nào.</p><p>Ngạn ngữ xưa có câu “sống đến già, học đến già, học không hết”, thế gian và xuất thế gian pháp đều không ngoại lệ, chúng ta học Phật thì vĩnh viễn không có chỗ cùng tận. Trong kinh Phật đã nói với chúng ta, từ sơ phát tâm đến quả địa Như Lai, thời kiếp rất dài, không có cách nào tính đếm. Trong kinh Đại Thừa thường nói ba đại A-tăng-kỳ kiếp, cách tính đó là bắt đầu tính từ ngày chứng đắc Viên Giáo Sơ Trụ đến pháp Vân Địa Bồ-tát, giai đoạn này là ba đại A-tăng-kỳ kiếp. Từ đó có thể thấy, quãng thời gian trước khi đắc sơ trụ là không tính và quãng thời gian sau khi đắc Pháp Vân Địa thì cũng không tính. Điều này chứng tỏ việc học tập của chúng ta vĩnh viễn không có chỗ cùng tận.</p><p>Buổi tối hôm qua tôi tin rằng rất nhiều đồng học và tôi đều là lần đầu tiên tham gia buổi lễ thắp sáng đêm bình an của Thiên Chúa giáo do tổng Giám mục làm chủ trì. Chúng ta cũng học được rất nhiều điều. Họ có rất nhiều sở trường và điểm mạnh đáng để chúng ta học theo. Chúng ta cũng có rất nhiều sở trường cần phải phát dương quang đại hơn. Cho nên giờ giờ phút phút đều đang học tập, nhất định không nên quên việc học tập, học tập chính là tu hành mà nhà Phật thường hay nói. Nhất định phải hiểu được hàm nghĩa chân thật của hai chữ “tu hành” này.</p><p>Tu là tu chính, hành là hành vi, tư tưởng, kiến giải, ngôn ngữ, tạo tác của chúng ta đều là thuộc về hành vi. Hành vi có chỗ sai cần phải sửa đổi trở lại, hành vi không viên mãn thì cũng phải tăng cường tu sửa thêm, phải đạt đến tận thiện tận mỹ, đây gọi là tu hành. Cho nên vạn lần không nên hiểu sai việc tu hành là phải nhất định ở trong chùa tụng kinh lạy Phật, phạm vi đó quá nhỏ hẹp. Tu hành là ở trong cuộc sống thường ngày, là trong khởi tâm động niệm chúng ta phải sâu sắc mà thể hội.</p></div></div>