<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN</p><p>Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Tập 19</p><p>Các vị đồng học, xin chào mọi người!</p><p>Câu thứ 19 trong Cảm Ứng Thiên Vựng Biên là hai chữ “trung hiếu ”. Hai chữ này thực ra là căn bản của cảm ứng của đức hạnh. Chú giải của phần này là đoạn phong phú nhất trong toàn văn. B ản chú giải mà tôi dùng thì khác v ới bản mà các v ị dùng. Bản chú gi ải của tôi t ổng cộng có 17 t ờ, mỗi tờ có 2 m ặt. Có thể thấy các bậc Cổ Đức rất xem trọng hai chữ này. “Trung hiếu ”, “hiếu ” là căn bản của thành kính. Phật pháp được xây dựng trên đạo hiếu. Trung Quốc từ xưa đến nay, giáo dục của nhà Nho cũng lấy “trung hiếu ” làm trung tâm, đây là giáo dục. Thế nào là giáo dục? Chỉ hai chữ trung hiếu mà thôi. Đây là đi ều chúng ta không thể không biết. Tức là phải học trung, phải tận hiếu.</p><p>Cổ nhân dạy chúng ta: “ Làm bề tôi phải tận trung, làm con ph ải tận hiếu, đây là thiên lý thường hằng, là cội gốc của nhân luân ”. Chú giải mở đầu là bốn câu nói này. Phật dạy: “Y nghĩa bất y ngữ ” (y theo nghĩa lý, không y theo ngôn ngữ văn tự), câu nói này rất hay, bạn cần hiểu được ý nghĩa của nó. Bởi vì ngôn ngữ thì thay đ ổi theo th ời đại, còn ý nghĩa là nguyên t ắc, là cương lĩnh, vĩnh viễn không thay đ ổi. Trước đây, vào th ời còn vua chúa, “ làm bề tôi phải tận trung ”, là bề tôi đối với vua thì ph ải tận trung. Dùng cách nói hi ện đại chính là người bị lãnh đạo phải biết tận trung với người lãnh đạo. Từ ý này suy ra chính là nói ph ải tận trung ph ục vụ nhân dân, v ậy thì các v ị dễ hiểu hơn. Chúng ta phục vụ, phục vụ có đối tượng. Đối tượng là người nào? Đối tượng là nhân dân.</p><p>Chúng ta phục vụ nhân dân, phục vụ chúng sanh, phải biết tận trung.</p><p>“Làm con phải tận hiếu ”, câu nói này thì d ễ hiểu. Tận trung là dựa vào tận hiếu làm căn bản. Nếu một người không biết hiếu thì họ làm sao có thể tận trung được? Hiếu là lẽ thường của tự nhiên, là gốc của nhân luân. Trung là đ ại đạo lý của làm người. Bạn xem trong văn t ự Trung Quốc chữ “trung” (忠) này là gồm chữ “trung” (中) và chữ “tâm” (心), tức là tâm của bạn phải chánh, phải ở giữa, không được lệch, không đư ợc tà. Cổ nhân giải thích cho chúng ta đó là “thành kính”, “thành kính” là tư ớng m ạo bên ngoài. “ Một ni ệm không sanh g ọi là thành ”, từ đó chúng ta lĩnh hội được tâm trung chính là nhất tâm, nhị tâm là bất trung rồi. Hai tâm thì tâm c ủa bạn đã l ệch rồi. Tâm trung là m ột niệm không</p></div></div>