<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN</p><p>Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Tập 121</p><p>Các vị đồng học, xin chào mọi người.</p><p>Hôm nay có hơn 30 vị đồng học đến từ Phúc Châu, hơn 50 vị đồng học đến từ Bắc Kinh, các vị đến từ Đài Loan và các khu vực khác cũng hơn 30 người. Tôi vô cùng cảm tạ mọi người. Tôi biết trong số các đồng học, đặc biệt là đồng học đến từ Trung Quốc phải tốn một khoảng thời gian đi lại rất dài, tốn nhiều chi phí.</p><p>Thậm chí còn có đồng tu mang nữ trang của con gái đi bán lấy tiền làm lộ phí qua bên này tham học. Đây là sự việc thật sự cảm động. Đủ thấy là sự nhiệt tình của các vị đối với việc cầu pháp, có tâm chân thành. Dù đến ở Singapore trong thời gian rất ngắn, nhưng vẫn luôn hy vọng chuyến đi này thật sự không uổng phí.</p><p>Việc tu học trong Phật pháp, trước tiên phải có nhận thức chính xác đối với nó thì chúng ta mới có thể đạt được lợi ích chân thật. Mọi người đều biết, Phật giáo là do Thích-ca Mâu-ni Phật sáng lập vào khoảng 3.000 năm trước. Người Ấn Độ gọi Ngài là Phật-đà. Phật-đà có nghĩa là gì, chúng ta phải làm cho rõ ràng. Ngày xưa thì gọi là Thánh nhân, người Ấn Độ gọi là Phật-đà, nên ý nghĩa của Phật-đà chính là Thánh nhân. Danh từ này phiên dịch ra là giác giả, nghĩa là người giác ngộ chân chánh, giác ngộ viên mãn. Ở Trung Quốc ý nghĩa của chữ “Thánh” là người thấu hiểu chân tướng của vũ trụ nhân sanh, ý nghĩa hoàn toàn tương đồng.</p><p>Cho nên mọi người hiểu được, Phật Bồ-tát không phải là thần tiên, Phật Bồ-tát là Thánh nhân là Hiền nhân. Người Trung Quốc gọi là Thánh Hiền, người Ấn Độ thì gọi là Phật, gọi là Bồ-tát, là cùng một ý nghĩa. Trung Quốc từ xưa đến nay tiếp nhận giáo huấn của Thánh Hiền nhân. Phật giáo của Ấn Độ cổ xưa là giáo dục.</p><p>Nếu dùng lời hiện nay mà nói thì đó là giáo dục xã hội đa nguyên văn hóa. Chúng ta xem Khổng lão phu tử và Phật-đà thực sự không khác nhau. Phu tử cũng là nhà giáo dục xã hội đa nguyên văn hóa. Bạn xem Ngài đã nói: “Hữu giáo vô loại”.</p><p>Câu nói này giống như ngày nay chúng ta nói là: “Không phân quốc độ, không phân chủng tộc, không phân tôn giáo tín ngưỡng, bình đẳng như nhau”. Thế nhưng có chỗ khác nhau giữa Khổng Tử và Phật-đà. Là chỗ nào vậy? Phu tử dạy học là “chỉ nghe đến học, chưa nghe đi dạy”. Bạn đi đến nơi của Ngài cầu học, Ngày rất hoan hỉ. Bạn không đi tìm Ngài thì thôi chứ Ngài không đi tìm bạn. Phật thì không như vậy. Dù bạn không đi tìm Ngài, Ngài vẫn đến tìm bạn, gọi là “làm người khách không mời của hết thảy chúng sanh”. Không giống nhau là ở chỗ</p></div></div>