<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>PHẬT THUYẾT ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ</p><p>TRANG NGHIÊM THANH TỊNH BÌNH ĐẲNG GIÁC KINH</p><p>Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Tập 121</p><p>Nguyện thứ mười tám: “MƯỜI NIỆM ẮT SANH NGUYỆN” Kinh văn: “Ngã tác Phật thời, thập phương chúng sanh, văn ngã danh hiệu, chí tâm tín nhạo, sở hữu thiện căn, tâm tâm hồi hướng, nguyện sanh ngã quốc, nãi chí thập niệm, nhược bất sanh giã, bất thủ chánh giác, duy trừ ngũ nghịch, phỉ báng chánh pháp”.</p><p>Nguyện này là trung tâm của 48 đại nguyện, cũng là một đoạn chân thật khai thị quan trọng nhất của toàn Kinh. Lần trước đã báo cáo qua với các vị, vào thời Tùy Đường, các Đại đức đã đem tất cả Kinh làm một cuộc so sánh, đều cho rằng “Hoa Nghiêm” là chân thật nhất trong tất cả các Kinh. “Hoa Nghiêm” so sánh với bổn Kinh này, bổn Kinh này là chân thật ngay trong chân thật. Những lời này phía trước tôi đã nói qua với các vị, từ trong những ngôn luận của cổ đức, chúng ta mới biết được mười phương ba đời tất cả chư Phật giáo hóa chúng sanh, một câu nói chân thật nhất chính là nguyện này. Hay nói cách khác, thiên Kinh vạn luận, vô lượng giáo huấn của chư Phật đều không ngoài nguyện này, cho nên nguyện này chúng ta phải đặc biệt xem trọng.</p><p>Đồng tu tu học Đại thừa đều biết, trên “Kinh Kim Cang Bát Nhã” nói với chúng ta: “Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng ”, “Tất cả hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh ”. Tại vì sao chúng ta tham đắm tất cả hư vọng này chứ?</p><p>Nguyên nhân chính là đối với chân tướng sự thật không thể nào hiểu rõ, không thể nào tường tận. Cho dù là học Phật đã nhiều năm, thậm chí đến xuất gia, cũng giảng Kinh nói pháp, cũng đã làm đại pháp sư, thế nhưng đến sau cùng vẫn là luân lạc ở ba đường, vẫn là phải đọa vào A Tỳ Địa ngục. Nguyên nhân này do đâu? Tuy ngày ngày đọc Kinh, tuy ngày ngày giảng Kinh dạy người, nhưng chính mình thâm nhập không đủ sâu, cho nên tâm bệnh tập khí không thể thay đổi.</p><p>Chúng ta trong lúc giảng dạy thường hay nhắc nhở các đồng tu, tâm bệnh lớn nhất chính là dục vọng. Một cái là “Thị dục ”, chính là thị hiếu của bạn, yêu thích của bạn không thể đoạn dứt; một cái là “Ái dục ”. Bốn chữ này đã đem pháp thân huệ mạng của chúng ta đoạn mất rồi. Bốn chữ này, ngay trong cuộc sống thường ngày của chúng ta chính là ham muốn danh vọng lợi dưỡng, người thông thường gọi là tài - sắc - danh - lợi. Đây là họa hại, quyết định không phải là việc tốt, Phật</p></div></div>