PHẬT THUYẾT ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG
THỌ
TRANG NGHIÊM THANH TỊNH BÌNH
ĐẲNG GIÁC KINH
TỊNH KHÔNG PHÁP SƯ CHỦ GIẢNG
TẠI CƯ SĨ LÂM SINGAPORE
(Tháng 11 năm 1994)
Chuyển ngữ: Cư Sĩ Thanh Trí
Biên tập: Cư sĩ Thiện Đức
TẬP 27
“Giả sử phụ mẫu, thê t ử, nam n ữ quyến thuộc, dục tương c ứu miễn, tà kiến nghiệp vương, vị năng xả ly, thường xử luân hồi, nhi bất tự tại”.
(Giả sử cha mẹ, vợ con, nam nữ quyến thuộc muốn cứu họ thoát khỏi luân h ồi, nhưng vì h ọ chưa thể lìa bỏ tà kiến nghiệp vương nên thường ở trong vòng luân hồi, không được tự tại).
Trong đoạn khai thị này, Phật nói đến sự thật của luân hồi, chỉ đơn độc nương nh ờ sự tu phước thì không có bi ện pháp xu ất ly luân h ồi.
Những sự giáo huấn trong kinh hoàn toàn gi ống với chỗ nói của Lục Tổ Đại Sư trong Đàn Kinh. Do đây có thể biết thực tế tu huệ sánh với tu phước lại càng quan trọng hơn. Mà “trụ Chân Thật Huệ” tức là cầu sanh Tịnh Độ. Phía trước đã nói, tuy tu phư ớc có thể được phước báo cõi trời người, nhưng không thể ra khỏi tam giới.
Ở đây lại nói, cho dù cha mẹ, vợ con, nam nữ quyến thuộc muốn giúp đỡ bạn, cách giúp đỡ này, một loại là tu trì r ồi hồi hướng cho bà