PHẬT THUYẾT ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG
THỌ
TRANG NGHIÊM THANH TỊNH BÌNH
ĐẲNG GIÁC KINH
TỊNH KHÔNG PHÁP SƯ CHỦ GIẢNG
TẠI CƯ SĨ LÂM SINGAPORE
(Tháng 11 năm 1994)
Chuyển ngữ: Cư Sĩ Thanh Trí
Biên tập: Cư sĩ Thiện Đức
TẬP 19
“Diệc vô b ỉ ngã, vi oán chi tư ởng. Hà dĩ cố? Bỉ chư Bồ-tát, ư nhất thiết chúng sanh, hữu đại từ bi lợi ích tâm cố”.
(Cũng không có ý tưởng ta, người, oán hận. Vì sao vậy? Các vị Bồtát đó đối với hết thảy chúng sanh có tâm đại từ bi lợi ích).
Những đoạn Kinh văn này đều là nguyên tắc tu hành của chư Bồtát ở thế giới Tây Phương. Chúng ta nên h ọc tập, cho dù chúng ta làm không n ổi nhưng cũng ph ải bi ết chân tư ớng s ự thật này. Tâm ph ải thường nghĩ đến, có thể làm được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu, tận tâm tận lực đi làm, như v ậy là tương ưng. Đo ạn này nói làm l ợi ích cho chúng sanh. Phía trư ớc là thuộc về tự lợi, chỗ này là thuộc về lợi tha.
Trong lợi tha, quan trọng nhất là tâm bình đẳng, tâm thanh tịnh và tâm đại từ bi. Cho nên Phật nói với chúng ta “diệc vô bỉ ngã” (cũng không có ý tư ởng ta, ng ười), đây là bình đ ẳng trên nhân s ự, không phân ta người, chúng sanh và Phật là một thể, tự tha không hai. Đây là nguyên tắc vô cùng quan trọng để làm lợi ích cho chúng sanh.