<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa - Tập 3</p><p>1</p><p>Tập 3</p><p>Xin xem dòng thứ tư trong trang mười bảy:</p><p>“Sở ngôn Phật Thuyết Quán Vô Lư ợng Thọ Phật giả, Phật thị sở quán thắng cảnh. Cử chánh báo dĩ thâu y qu ả, thuật hóa chủ dĩ bao đồ chúng. Quán tuy thập lục, ngôn Phật tiện châu; cố vân Phật Thuyết Quán Vô Lượng Thọ Phật” (Nói “Phật Thuyết Quán Vô Lượng Thọ Phật” vì Phật là cảnh thù thắng để quán.</p><p>Nêu chánh báo để gồm thâu y báo, thuật hóa chủ để bao gồm đồ chúng. Tuy có mười sáu phép Quán, nhưng nói đến Phật liền trọn đủ. Vì thế nói là “Phật Thuyết Quán Vô Lượng Thọ Phật”). Tựa đề kinh có Thông và Biệt. Cái được gọi là Biệt Đề chính là chỗ khác biệt với những kinh khác. Thông Đ ề thì hết thảy các kinh đều giống nhau. Chữ Kinh tiếp đó chính là Thông Đề, còn Phật Thuyết Quán Vô Lượng Thọ Phật trước đó là Bi ệt Đề. Ở đây nói “Phật thị sở quán thắng cảnh” (Phật là cảnh thù thắng để quán), “Phật” ở đây là Vô Lượng Thọ Phật, “cảnh” ( 境) là cảnh giới, “thắng cảnh” (勝境) là cảnh thù thắng nhất. Trong phần trước, chúng ta đã biết nguyên do quán Phật và công đức quán Phật. “Chánh báo” (正 報) là thân Ph ật. Chúng ta quán Vô Lư ợng Thọ Phật tức là đã bao g ồm thế giới và hoàn cảnh sống của Vô Lượng Thọ Phật. “Hóa chủ” (化主) là giáo chủ, cũng là thầy. Nhắc tới thầy, đương nhiên cũng bao gồm các học trò của Ngài. Thế giới Cực L ạc giống một ngôi trư ờng đại h ọc, Vô Lư ợng Thọ Phật là hi ệu trư ởng, những người khác đều có thể nói là học trò của Ngài. Các pháp Quán tuy nói đến mười sáu loại, nhưng hễ nói “Phật” thì mười sáu phép Quán đều được bao gồm.</p><p>“Châu” (周) là trọn hết, toàn bộ đều được bao gồm. Do đó, tựa đề của kinh này là Ph ật Thuy ết Quán Vô Lư ợng Thọ Phật Kinh. “Kinh gi ả, hu ấn pháp, hu ấn thường, do thánh nhân kim khẩu, cố vân Kinh dã” (Kinh là dạy về pháp, dạy về lẽ thường, xuất phát từ miệng vàng của thánh nhân, nên g ọi là Kinh). Đạo tràng của chúng ta gi ảng kinh quanh năm không gián đo ạn, nh ững phần giống như Thông Đề có thể tỉnh lược, có thể chẳng cần nói!</p><p>Chúng ta lại xem đoạn văn tiếp theo: “Thử kinh nghĩa sớ, nhân hy tịnh báo, cố thuyết thính giả đa hỹ” (Sớ giải ý nghĩa kinh này, do người ta mong mỏi tịnh báo, nên người nói, kẻ nghe đông đảo). Đối với kinh này, Nghĩa Sớ là chú giải do Trí Giả đại sư so ạn, vì ngư ời tu hành đ ều mong c ầu sanh về Tịnh Độ, nên b ản chú giải này là b ộ sách vô cùng quan tr ọng để tu Tịnh Độ. Vì thế, người giảng nhiều, người nghe cũng đông. Kinh này gi ảng cặn kẽ y báo và chánh báo trang nghiêm trong th ế giới Tây Phương; vì n ếu không nói tỉ mỉ, chúng ta ch ẳng thể nào quán tư ởng được, ắt cần phải nói rõ ràng, tư ờng tận, tỉ mỉ phương pháp tu hành. Vì thế, người thật sự phát nguyện, mong cầu sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới trong một đời này, nói th ật ra, chẳng thể nào không biết đến. Mấy câu này nhằm nói rõ vì sao ph ải viết chú giải. Tiếp đó: “Sở bẩm Bảo Vân sư thủ chế ký văn, tương duyên chí kim, trước thuật bất tuyệt, giai tông Trí Giả” (Nhờ có thầy Bảo Vân ghi chép đầu tiên, truyền mãi đến nay, trước thuật chẳng ngừng, đều noi theo ý chỉ của ngài Trí Giả). Câu này nói về sư thừa; nếu chẳng có sư thừa, chẳng thể khiến cho kẻ khác tin tưởng. Trung Quốc và Ấn Độ hết sức coi trọng sư thừa.</p></div></div>