KINH QUÁN VÔ LƯỢNG THỌ
Đang tải bài học...
KINH QUÁN VÔ LƯỢNG THỌ Trang 1
Document/Reading 0 phút

Trang 1

<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa - Tập 12</p><p>1</p><p>Tập 12</p><p>Xin mở trang sáu mươi hai. Trong bản Sớ Sao này, chúng ta dùng tác phẩm do pháp sư Đế Nhàn trích lục từ bộ Sớ Sao, gần như là nguyên văn, chính pháp sư Đế Nhàn thêm [nh ững lời chú gi ải] rất ít, t ối đa ch ỉ là giới thiệu từ ngữ mà thôi. Bản trích lục của lão nhân gia cũng là ph ần rất trọng yếu trong bộ Sớ Sao, chúng tôi vẫn hiềm thời gian quá ng ắn, chẳng có cách nào gi ới thiệu tường tận cùng quý vị được! Chỉ là trong các ph ần trọng yếu, chọn lựa những điểm trọng yếu nhất đối với sự tu học bình thường của chúng ta, đặc biệt có quan hệ với sự niệm Phật, để giới thiệu đơn giản, ngắn gọn cùng mọi người.</p><p>Từ Sớ Sao, chúng ta hi ểu rõ Ph ật pháp đích xác là s ống động, hoạt bát.</p><p>Trong Viên Giáo, tư tư ởng, kiến giải và hành trì c ủa người căn cơ viên đ ốn rất gần với Lý Sự vô ngại, Sự Sự vô ngại. Trong vô ngại pháp giới, điều cần phải chú ý nhất là s ự khác biệt giữa tà và chánh. M ột niệm chánh thì là Ph ật pháp, m ột niệm tà bèn biến thành ma sự. Tạng, Thông, Biệt, Viên đều chẳng lìa khỏi nguyên tắc này, trong pháp Tiểu Thừa cũng là như thế. Chọn lấy điều thiện để cố chấp là tốt, nhưng nếu chẳng hiểu rõ lý luận, chẳng biết mục đích thì hễ có những sự cố chấp ấy sẽ là sai lầm, đạt được hiệu quả trái ngược. Đối với những chỗ này, nếu chúng ta đ ọc nhiều kinh lu ận Đại Thừa sẽ có thể hiểu rõ. Đây là nói t ới người thuộc Viên Giáo, tư tư ởng tương đối cởi mở, hễ dốc công tu tập sẽ có thể dùng giáo nghĩa Viên Giáo để làm căn cứ tu học cho chính mình. Nói cách khác, họ có thể dùng phương pháp tu hành của chư Phật và chư đại Bồ Tát làm phương pháp tu hành của chính mình. Đã nhanh chóng, lại còn đơn giản hơn mấy thứ trên đây, đó là như cổ đức thường nói: “Viên nhân thuyết pháp, vô pháp bất viên” (Người căn cơ viên mãn thuyết pháp, không pháp nào chẳng viên). Nói, nghe, và học tập đều chẳng ra ngoài l ệ ấy. Mấy câu kế đó (như “thật tánh, thật thể, nãi chí th ật bổn mạt cứu cánh đẳng”) xuất phát từ Thập Như Thị của kinh Pháp Hoa. Th ập Như Thị là nói về Thật Tướng của các pháp từ bản thể cho đến hiện tượng, cho đến tác d ụng đều được bao g ồm [trong mười món Như Th ị ấy]. Thập Như Th ị cũng có các cách giảng sâu, cạn, rộng, hẹp khác nhau, do căn tánh của mỗi người mỗi khác. Nhưng trong kinh Pháp Hoa, chánh thuy ết (điều được giảng chủ yếu) đương nhiên là giáo nghĩa Viên Giáo, Pháp Hoa thu ần viên mà! Hoa Nghiêm là toàn viên, Pháp Hoa l à thuần viên, kinh điển Đại Thừa Viên Giáo chỉ có hai bộ ấy. Nói theo giáo nghĩa Viên Giáo, hết thảy các pháp đều là Phật pháp, chẳng có một pháp nào không phải là Phật pháp.</p><p>Chúng ta lại đọc phần tiếp theo. “Ký nhất thiết giai thật, thật ngoại vô dư” (Hết thảy đã đều là thật; nên ngoài thật ra, chẳng có gì khác), ngoài chân thật ra, chẳng có thứ gì khác nữa. “Phục vân dư giai ma sự giả hà dã?” (Lại nói “những thứ khác đều là ma sự”, là vì cớ nào?). Vì sao lại nói những thứ khác đều là ma sự? Hết thảy đều là chân th ật, há có ma s ự gì? Đấy là chỗ đáng nghi vấn. Tiếp theo đó là l ời giải thích. “Ưng tri thử thuyết, thị dĩ lý giản tình” (Hãy nên biết:</p><p>Nói như v ậy là dùng lý đ ể phân biệt tình), hoàn toàn nói theo lý trí thì ph ải là chân thật, trong h ết thảy các pháp, ch ẳng có m ột pháp nào ch ẳng phải là Ph ật</p></div></div>

Media
Chưa có media
Chưa có video hoặc MP3
Phần kinh văn vẫn hiển thị ở cột bên phải để người học tiếp tục theo dõi nội dung.
Bài giảng song song
Nội dung tập
Mở trang hiện tại
Bạn không được phép tua nhanh bài học.