<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa</p><p>Tập 7 - Trang 1</p><p>Tập 7</p><p>Xin xem A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa Hội Bản, trang thứ sáu:</p><p>Sơ minh tánh.</p><p>初明性。 (Thứ nhất là giảng về Tánh).</p><p>Đây là tên g ọi của tiểu đoạn này. Dư ới đây là đo ạn văn trong l ời Tựa, đoạn thứ nhất giảng về Tánh.</p><p>(Tự) Linh minh đỗng triệt, trạm tịch thường hằng, phi trược, phi thanh, vô bối, vô hướng, đại tai chân thể, bất khả đắc nhi tư nghị giả, kỳ duy tự tánh dư?</p><p>(Diễn) “Linh minh” nhị cú thị thuần chân, “phi trược” nhị cú thị tuyệt vọng.</p><p>(序)靈明洞徹,湛寂常恆,非濁非清,無背無向,大 哉真體,不可得而思議者,其唯自性歟。 (演)靈明二句是純真,非濁二句是絕妄。 (Tựa: Linh giác sáng su ốt, thấu triệt rỗng rang, trong tr ẻo, tĩnh lặng, thư ờng h ằng, ch ẳng đ ục, ch ẳng trong, không trái ngh ịch, không hướng về. Chân thể lớn lao thay! Chẳng thể nghĩ bàn được! Chỉ có mình tự tánh đấy chăng?</p><p>Diễn: Hai câu “linh minh” là thuần chân, hai câu “phi trư ợc” là dứt vọng).</p><p>Một tác phẩm văn chương hay phải hội đủ bốn điều kiện là “giản, yếu, tường, minh”, tức là ph ải đơn gi ản, nói lên đư ợc những điều trọng yếu, cặn kẽ, rõ ràng. Trong văn chương c ủa Liên Trì đại sư, hai câu này hội đủ ý nghĩa ấy, thật sự phù hợp với tiêu chuẩn ấy. Có rất nhiều đồng tu thường nghĩ: Chúng ta ph ải nên h ọc thể loại văn chương Văn Ngôn ra sao? Đọc Sớ Sao là đư ợc rồi, [đây là tác ph ẩm] văn chương b ậc nhất.</p><p>Trong đoạn lớn này, tiểu đoạn thứ nhất nói về thuần chân, tức Chân Như bổn tánh. Ti ểu đoạn thứ hai, trong thu ần chân không có hư v ọng. Tiểu đoạn thứ ba, “đại tai chân thể” (chân thể lớn lao thay), đấy là lời tán thán, cũng nhằm [tán thán] chân thể đã được nói trong đoạn trên. Câu cuối cùng là quy kết. Trong phần này có bốn tiểu đoạn rõ rệt.</p></div></div>