<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa</p><p>Tập 38 - Trang 1</p><p>Tập 38</p><p>Xin xem A Di Đà Kinh S ớ Sao Diễn Nghĩa H ội Bản, trang b ốn mươi tám:</p><p>Nhị, minh kỷ sở thượng.</p><p>二、明己所尚。 (Hai, nói rõ điều mình ưa chuộng).</p><p>Trong đoạn lời Tựa này, “minh” là nói rõ, “kỷ” là Liên Trì đại sư tự xưng. [Câu “minh k ỷ sở thượng” có nghĩa là] nói rõ đi ều Ngài ưa chuộng, tôn sùng. Nói cách khác, trong r ất nhiều pháp môn ngần ấy, bản thân Ngài chọn lựa pháp môn nào để khởi tu. Chọn lựa pháp môn sẽ bao gồm nhiều điều kiện trong ấy, chẳng phải là chọn lựa tùy tiện. Nếu chọn lựa tùy tiện, thì ở đây không cần phải nói nữa. Do vậy, chính mình nhất định phải lượng sức, pháp môn [được chọn lựa] ấy chẳng những phải thích hợp với căn tánh c ủa chính mình, mà đ ồng thời còn phải chẳng trở ngại cuộc sống và công việc của chúng ta thì bắt đầu tu tập mới khá thuận tiện.</p><p>Nếu không, r ất khó thành t ựu! Vì sao? Tu h ọc Phật pháp l ấy tâm thanh tịnh làm tông chỉ. Nếu có trở ngại, tâm sẽ chẳng dễ gì đạt được thanh tịnh.</p><p>Khi không học Phật, tâm đầy thanh tịnh; học Phật rồi, đâm ra tâm rối loạn tơi bời; đó là chọn lựa pháp môn không thỏa đáng nên mới có hiện tượng ngược đời ấy.</p><p>(Tự) Chi thừa tiên sắc, đốc phụng tư kinh, vọng Lạc quốc vi gia hương, ngưỡng Từ Tôn như hỗ thị.</p><p>(序)祗承先敕,篤奉斯經,望樂國為家鄉,仰慈尊如 怙恃。 (Tựa: Kính vâng theo l ời sắc truyền từ trước, dốc lòng vâng theo kinh này, mong ngóng quê nhà nơi Lạc quốc, ngưỡng vọng đấng Từ Tôn như cha mẹ).</p><p>Chữ “tiên” (先) chỉ thầy dạy, nói gần gũi là thầy dạy, vâng theo lời thầy dạy bảo; nếu nói xa s ẽ là vâng theo l ời Thích Ca Mâu Ni Ph ật răn dạy.</p><p>“Sắc” (敕) là thánh ch ỉ của đế vương trước kia, đ ức Phật là pháp vương, do vậy, trong kinh luận cũng gọi lời Phật là “sắc”.</p></div></div>