<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa</p><p>Tập 284 - Trang 1</p><p>Tập 284</p><p>Xin xem A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa Hội Bản, trang sáu trăm:</p><p>(Sao) Lãnh s ở văn giả, tín chi b ất nghi, th ọ chi phất thất, như phụng vương sắc, như tuân phụ mạng, cố vân lãnh dã.</p><p>(鈔)領所聞者,信之不疑,受之弗失,如奉王敕,如 遵父命,故云領也。 (Sao: “Nhận lãnh điều đã nghe”: Tin tưởng chẳng nghi, nhận lấy chẳng để mất, như tuân phụng sắc chỉ của vua, như tuân phụng mạng lệnh của cha, nên nói là “lãnh”).</p><p>“Lãnh” (領) là lãnh nạp (領納); nói theo cách hiện thời, sẽ là “tiếp nhận, nhận lãnh”. Tuy chúng ta hết sức mừng rỡ do được nghe pháp môn này trong đời này, nhưng nếu nghe pháp môn này xong mà chẳng thể tiếp nhận, đấy cũng là “nghe mà như không nghe”, chẳng khác gì không nghe.</p><p>Do vậy, tiếp nhận hết sức quan trọng. Tu học pháp môn này, Đại Thế Chí Bồ Tát dạy chúng ta, “tịnh niệm tiếp nối”, chẳng hoài nghi, không xen tạp, đó là “tịnh ni ệm”. [Tịnh ni ệm] ti ếp n ối ch ẳng ng ừng, ni ệm ni ệm chẳng gián đoạn. Đó gọi là “tương kế” (相繼: tiếp nối), chính là bí quyết trọng yếu trong Niệm Phật. Ở đây, Liên Trì đại sư bảo chúng ta: “Tín chi bất nghi” (Tin mà ch ẳng nghi ng ờ). Đối với lời dạy của đức Thế Tôn, cũng như lời dạy của hết thảy chư Phật, chúng ta tin tưởng sâu xa, chẳng nghi ngờ.</p><p>“Thọ chi phất thất” (Tiếp nhận, chẳng để mất), chúng ta đã ti ếp nhận, hoàn toàn ti ếp nhận, quyết định chẳng để mất đi. “M ất đi” là gì?</p><p>Quên bẵng là mất đi. Tịnh niệm chẳng thể liên tục, đứt đoạn, đó là “mất đi”! Trong Ph ật pháp, chúng ta g ọi chuyện này là “thất ni ệm” (失念), [nghĩa là] đánh m ất ý niệm, quên bẵng. Thông thường, [chư t ổ, chư đ ại đức] dạy chúng ta ni ệm Phật, mỗi ngày phải có số lượng nhất định, đều nhằm thuận tiện cho kẻ sơ học. Kẻ sơ học vọng tưởng, phiền não quá nhiều, bất tri, bất giác, chúng bèn dấy lên hiện hành. Do vậy, có thể biết, trong A Lại Da Th ức chứa đựng chủng tử của vọng tưởng và phi ền não h ết sức nhiều. Sức lực của chúng cũng mạnh mẽ, vì chúng có thể hiện tiền bất cứ lúc nào. Chủng tử niệm Phật ít ỏi, sức mạnh yếu ớt, cho nên ni ệm niệm bèn quên tuốt! Còn có rất nhiều kẻ tay lần tràng hạt, niệm “A Di Đà Phật, A Di Đà Ph ật”, niệm chẳng được bao lâu, quên b ẵng A Di Đà Ph ật, tay</p></div></div>