<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa</p><p>Tập 275 - Trang 1</p><p>Tập 275</p><p>Xin xem A Di Đà Kinh S ớ Sao Diễn Nghĩa H ội Bản, trang năm trăm bảy mươi lăm:</p><p>(Sao) Hựu nan hành năng hành, do v ị hy hữu, thậm nan hành giả, nhi năng hành chi, thử thành giá cổ dật kim, siêu hiền việt thánh, thiên thượng, thiên hạ, trác nhiên độc thiện, nhi vô dữ đẳng liệt giả dã, cố vân hy hữu.</p><p>(鈔)又難行能行,猶未希有,甚難行者而能行之,此 誠駕古軼今,超賢越聖,天上天下,卓然獨擅,而無與等 埒者也,故云希有。 (Sao: Lại nữa, khó làm mà có th ể làm, vẫn chưa ph ải là hy h ữu.</p><p>Đối với chuyện rất khó làm mà có thể làm, đúng là trỗi xưa vượt nay, vượt hiền, trỗi thánh, trên trời, dưới đất, riêng tốt lành lỗi lạc, chẳng có gì có thể sánh cùng. Vì thế nói là “hy hữu”).</p><p>Đây là giải thích câu “thậm nan hy hữu” trong lời Sớ. Liên Trì đại sư đã vì chúng ta kể ra hai điều khó:</p><p>1) Thứ nhất là trong đời ác Ngũ Trược, thành Phật khó khăn.</p><p>2) Thứ hai là hoằng dương pháp môn này trong cõi đời trược ác khó</p><p>lắm. Pháp này được gọi là “pháp khó tin”.</p><p>Trong đoạn trước, đã giới thiệu điều này. Trong đoạn sau, bèn nói “điều khó làm mà có thể làm được” vẫn chưa đáng kể là hy hữu. “Hy hữu” là [nói tới] chuyện rất khó thực hiện. Điều rất khó thực hiện mà có thể làm được; đấy mới là thật sự hy hữu! Liên Trì đại sư nói lời này, chúng ta suy nghĩ kỹ càng, [sẽ thấy] Ngài nói xác thực là chẳng quá lố! Hiện thời, khoa học khá tiến bộ, các nhà khảo cổ và sử gia đều hiểu rõ: Trên địa cầu này, từ xưa đến nay, chỉ thấy có một người thành Phật, chẳng thấy vị thứ hai, xác thực là khó khăn! Chúng ta có th ể tiếp nhận và tin tư ởng điều này, nhưng đối với điều thứ hai, tức là “nói pháp khó tin này cũng khó khăn ngần ấy”, chúng ta nghe xong có l ẽ cũng hoài nghi. Vì sao? C ổ Ấn Độ, chúng ta chẳng bàn tới, chỉ nói [kể từ khi] Phật pháp truyền sang Trung Hoa. Theo lịch sử ghi chép, Phật pháp được chánh thức truyền sang Trung Hoa nhằm năm Vĩnh Bình th ứ mười, đời Hậu Hán, tức là năm 67 Công Nguyên, đã có lịch sử gần hai ngàn năm. Kể từ thời Đông Tấn, Huệ Viễn đại sư ki ến lập Niệm Phật Đường đầu tiên ở Trung Hoa t ại Lư Sơn, đ ề</p></div></div>