<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa</p><p>Tập 257 - Trang 1</p><p>Tập 257</p><p>Xin xem A Di Đà Kinh S ớ Sao Diễn Nghĩa H ội Bản, trang năm trăm mười ba:</p><p>(Sớ) Xứng Lý, tắc tự tánh cụ túc, thị lợi nghĩa.</p><p>(Sao) Thí quán tự tánh, khiếm thiểu hà sự, linh tri thể thượng, Di Đà thánh chúng chung nhật hiện tiền, Thường Tịch Quang trung, Cực Lạc tịnh bang vô th ời bất vãng. N ại hà Ph ật kiến thị lợi, chúng sanh nhược manh, Phật thuyết thị lợi, chúng sanh như ợc lung. Tuy th ị lao tha kim khẩu tuyên dương, tu thị nhất hồi thân kiến thỉ đắc.</p><p>(疏)稱理,則自性具足,是利義。 (鈔)試觀自性,欠少何事,靈知體上,彌陀聖眾終日 現前,常寂光中,極樂淨邦無時不往。奈何佛見是利,眾 生若盲,佛說是利,眾生若聾,雖是勞他金口宣揚,須是 一回親見始得。 (Sớ: Xứng Lý, tự tánh trọn đủ là ý nghĩa “điều lợi này”.</p><p>Sao: Thử quán tự tánh, có thiếu khuyết chuyện gì? Nơi cái thể linh tri, Phật Di Đà và thánh chúng su ốt ngày hiện tiền. Trong Thường Tịch Quang, cõi tịnh Cực Lạc không lúc nào chẳng đến. Hiềm rằng Phật thấy điều lợi này, chúng sanh như mù; đ ức Phật nói điều lợi này, chúng sanh như điếc. Tuy Ngài nhọc nhằn miệng vàng tuyên dương, vẫn phải là [chính chúng ta] một phen đích thân trông thấy thì mới đạt được).</p><p>Trong đoạn này, Liên Trì đ ại sư đã nói x ứng tánh. Do v ậy có thể biết: Mê và ngộ sai biệt quá lớn. Chư Phật Như Lai thấy điều lợi ấy, chúng ta chỉ có thể nói theo Sự. Nói theo Lý, hoàn toàn chẳng phải là cảnh giới của bọn phàm phu chúng ta. Lý là chân tâm, là bản tánh. “Tự tánh” được nói ở đây chính là chân tâm b ản tánh, t ự tánh vốn trọn đủ, chẳng thiếu khuyết mảy may nào! Lục Tổ Huệ Năng đại sư lúc khai ngộ đã nói: “Nào ngờ tự tánh, vốn tự trọn đủ”, câu nói ấy hoàn toàn tương đồng với lời Liên Trì đại sư đang nói ở đây. Ắt cần phải là sau khi đã triệt ngộ thì mới thấy tự tánh vốn sẵn trọn đủ. Nếu còn thuộc địa vị mê hoặc, cũng có nghĩa là chúng ta mê mất tự tánh, có thể nói: Trước mắt chúng ta, thứ gì cũng đều khiếm khuyết, thứ gì cũng đều chẳng trọn đủ. Lợi và hại sai biệt há chỉ là một trời, một vực. Điều này nói rõ chuy ện triệt ngộ và kiến tánh hết sức trọng yếu. Phật pháp chỉ dạy hết thảy chúng sanh chẳng có gì khác, chỉ là dạy chúng ta giác ngộ, chỉ nhằm dạy chúng ta khôi phục tự tánh mà thôi.</p></div></div>