<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa</p><p>Tập 215 - Trang 1</p><p>Tập 215</p><p>Xin xem A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa Hội Bản, trang bốn trăm hai mươi lăm:</p><p>(Sao) Các hữu nhân duyên giả, thiện căn, phước đức, kỳ sở diêu lai, tùng hà phát tâm, quân danh viết nhân. Nhi thiện căn phát khởi, tất hữu ch ủng ch ủng thiện duyên vi trợ; phước đ ức phát kh ởi, t ất h ữu chủng chủng phước duyên vi trợ, thị các hữu kỳ duyên dã.</p><p>(鈔)各有因緣者,善根福德,其所繇來,從何發心, 均名曰因。而善根發起,必有種種善緣為助;福德發起, 必有種種福緣為助,是各有其緣也。 (Sao: “Mỗi điều đều có nhân duyên”: Nguồn cội của thiện căn và phước đức là do phát những tâm nào, [những tâm ấy] đều gọi là “nhân”.</p><p>Nhưng để thiện căn phát khởi, ắt phải có các thứ thiện duyên giúp đỡ; để phước đức phát khởi, ắt phải có các thứ phước duyên giúp đỡ. Vì thế, mỗi điều [thiện căn hay phước đức] đều có duyên riêng của nó).</p><p>Ở đây, giải thích câu “các hữu nhân duyên” [trong lời Sớ]. Trong đoạn trước đã giảng rõ nhân duyên của thiện căn và phước đức tương đồng, đặc biệt là trong tông này, l ấy trì danh làm thiện căn, và còn coi trì danh là phước đức. Đấy chính là thiện căn, phước đức, nhân duyên tương thông.</p><p>Nhưng nếu nói tách rời thì cũng có lý, thiện căn có cái nhân của thiện căn, có cái duyên của thiện căn, phước đức cũng có nhân và duyên của phước đức, ở đây đã nói rất rõ ràng. Thiện căn là do phát tâm, chúng ta phát cái tâm như thế nào? Sau khi tâm đã phát khởi, nhất định là có các thứ duyên đến giúp đ ỡ quý vị thì mới có th ể kết thành qu ả. Nếu chỉ phát tâm mà chẳng có duyên đến giúp đỡ, tâm ấy sẽ như không, chẳng có kết quả gì!</p><p>Phước đức cũng gi ống như th ế. Do v ậy, phát kh ởi phước đức cũng c ần phải có các thứ trợ duyên. Đó là nói “các hữu nhân duyên”.</p><p>Ví như quý v ị phát tâm học Phật, phát tâm tu h ọc Định Huệ, điều này thuộc về thiện căn. Tuy đã phát tâm, n ếu chẳng gặp thiện tri th ức, chẳng gặp đồng tham đạo hữu, rất khó đạt đến mục tiêu. Thiện hữu, đồng học, cũng như hoàn c ảnh, đều là trợ duyên. Đối với chuyện tu phước lại càng rõ ràng: Ai n ấy đều mong m ỏi chính mình có phư ớc báo, đ ối với phước cũng phải phát tâm. Trong hết thảy các kinh luận, đức Phật đã dạy:</p><p>Bố thí là nhân duyên c ủa hết thảy các phước. Chúng ta có c ủa cải, có trí</p></div></div>