<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa</p><p>Tập 18 - Trang 1</p><p>Tập 18</p><p>Xin đọc A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa, trang mười tám:</p><p>(Sớ) Tắc vô minh sở phú, thất bổn lưu mạt, hỗn loạn chân thể, cố danh viết Trược. Như trừng nê sa, phục sử tịnh khiết, tư chi vị Thanh, tức chỉ chuyển Ngũ Trược nhi thành Thanh Thái dã.</p><p>(Diễn) Vô minh s ở phú, thất bổn lưu mạt giả, vô minh, t ức căn bản vô minh, tức bất như thật tri dã. Phú, vị phú cái chân tánh, Bổn tức chân tánh, Mạt vị tam tế, lục thô, ký thất bổn tự lưu mạt.</p><p>(疏)則無明所覆,失本流末,渾亂真體,故名曰濁。 如澄泥沙,復使淨潔,斯之謂清,即指轉五濁而成清泰 也。 (演)無明所覆,失本流末者。無明,即根本無明,即 不如實知也。覆,謂覆蓋真性。本即真性,末謂三細六 粗,既失本自流末。 (Sớ: Liền bị vô minh che l ấp, đánh mất gốc, chạy theo ngọn, hỗn loạn chân th ể, nên gọi là Trư ợc. Như lắng bùn, cát, khi ến cho nó trong sạch trở lại, đó gọi là Thanh, tức là chuyển Ngũ Trược thành cõi Thanh Thái.</p><p>Diễn: “Vô minh che lấp, đánh mất gốc, chạy theo ngọn”: Vô minh là căn bản vô minh, tức là chẳng biết đúng như thật. Phú là che lấp chân tánh. Bổn là chân tánh. M ạt là tam t ế, lục thô. Đã mất gốc tự chạy theo ngọn).</p><p>Kinh văn giảng rõ vì sao vô minh khởi lên trong chân tánh? Sau khi vô minh đã dấy lên, nó sẽ phát triển như thế nào? Đoạn văn này tuy không dài, những cũng nói r ất rõ ràng. Trong bu ổi giảng trước, tôi đã đ ặc biệt nhắc quý v ị, câu “Chân Như pháp nh ất” hết sức trọng yếu. Nhà Thi ền thường nói: “Thức đắc nhất, vạn sự tất” (biết một chuyện, muôn sự đều xong).</p><p>Chúng ta học Phật công phu không đắc lực là vì khuyết điểm này, tức là chúng ta chẳng biết: Trong Chân Như các pháp là một. Chẳng biết tu hành phải tương ứng với Nhất Chân, pháp giới vốn là Nhất Chân, nhưng cái Nhất ấy quả thật rất khó hiểu. Hễ trong tâm quý vị có Nhất thì sẽ chẳng Nhất. Trong Nhất không có gì cả, hễ có một quan niệm sẽ là sai. “Tâm thể</p></div></div>