<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa</p><p>Tập 155 - Trang 1</p><p>Tập 155</p><p>Xin xem A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa Hội Bản, trang ba trăm ba mươi ba:</p><p>Tam, vũ hoa.</p><p>Sơ, thiên vũ diệu hoa.</p><p>(Kinh) Trú dạ lục thời, vũ thiên Mạn Đà La hoa.</p><p>三、雨華。 初、天雨妙華。 (經) 晝夜六時。雨天曼陀羅華。 (Ba, mưa hoa.</p><p>Thứ nhất, trời đổ mưa hoa mầu nhiệm.</p><p>Kinh: Ngày đêm sáu thời, mưa hoa Mạn Đà La cõi trời).</p><p>Câu kinh văn này cũng nh ằm nói rõ s ự trang nghiêm trên không trung.</p><p>(Sớ) Ngôn thử hoàng kim địa thượng, thường vũ thiên hoa dã. Bỉ vô Tu Di, nhật, nguyệt, nhi ngôn “lục thời” giả, dĩ hoa điểu vi hậu dã.</p><p>Lô Sơn liên lậu, cái phỏng thử ý.</p><p>(疏) 言此黃金地上,常雨天華也。彼無須彌日月,而 言六時者,以華鳥為候也。廬山蓮漏,蓋倣此意。 (Sớ: Ý nói trên đất vàng ròng ấy, thường mưa hoa cõi trời. Cõi ấy chẳng có núi Tu Di, mặt trời, mặt trăng, mà nói “sáu thời” là do lấy hoa và chim để hạn định thời gian. Đồng hồ sen ở Lô Sơn phỏng theo ý này).</p><p>Tây Phương C ực Lạc thế giới “hoàng kim đ ịa thượng” (trên mặt đất vàng ròng), [nói] “hoàng kim địa” thì có thể thấy là nơi có đại chúng cư trụ đông đúc, vì vàng ròng dùng đ ể lót đất, khắp nơi trên mặt đất đều [dùng vàng] lót thành đư ờng, nơi ấy nhất định là có r ất nhiều người ở, chẳng phải là nơi núi hoang, đồng vắng. Những nơi ấy có “mưa hoa”. Có thể thấy đây là sự cảm ứng chẳng thể nghĩ bàn. Chỉ cần là chỗ có người ở, trên hư không bèn tuôn mưa hoa, đó là sự trang nghiêm trên không trung.</p><p>“Trú dạ lục thời” (Ngày đêm sáu thời), mưa hoa chẳng ngớt. Tây Phương Cực Lạc thế giới chẳng có núi Tu Di, chẳng có mặt trời, mặt trăng, phân biệt ngày đêm bằng cách nào? Thế gian này có ngày đêm là vì có mặt trời, mặt trăng, địa cầu tự xoay, bên này đư ợc mặt trời chiếu tới là ban ngày,</p></div></div>