<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa</p><p>Tập 102 - Trang 1</p><p>Tập 102</p><p>Xin xem A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa Hội Bản, trang một trăm chín mươi hai.</p><p>Thập, biệt giải văn nghĩa.</p><p>十、別解文義。 (Mười, giải thích ý nghĩa của từng đoạn kinh văn riêng biệt).</p><p>Khoa mục lớn này là c ả một đoạn lớn; đoạn lớn này là đo ạn thứ mười, chín đoạn trước đều là Huyền Đàm, nói theo cách bây gi ờ là phần Khái Luận, còn ở đây là giảng giải kinh văn. Trong đoạn này, toàn bộ kinh văn được chia thành ba phần, tức là ba đoạn:</p><p>Sơ Tự Phần, nhị Chánh Tông Phần, tam Lưu Thông Phần.</p><p>初序分,二正宗分,三流通分。 (Thứ nhất, Tự Phần; thứ hai, Chánh Tông Phần; thứ ba, Lưu Thông Phần).</p><p>Ba phần này cũng cần phải giới thiệu đại lược cùng quý vị. Thể tài trong kinh Ph ật chẳng giống sách vở trong thế gian. Thế gian có nh ững người viết sách, tự mình viết lời tựa, hoặc cậy người khác viết lời tựa. Lời tựa nhằm dụng ý giới thiệu cuốn sách ấy. Kinh Phật rất đặc biệt, bản thân cuốn kinh có lời Tựa, tức Tự Phần, chẳng cần nhờ người khác viết lời tựa!</p><p>Kinh có Chánh Tông Phần, Chánh Tông là nói thẳng vào vấn đề, phần chủ yếu nhất nằm trong Chánh Tông Phần. Vì thế, kinh văn của phần này đặc biệt dài, những ý nghĩa ch ủ yếu đều được giảng rõ trong ấy. Cuối cùng, kinh có m ột ph ần đư ợc g ọi là Lưu Thông Ph ần, trong các sách thông thường cũng không có phần này. Lưu Thông Phần mang ý nghĩa khuyên người ta sau khi đ ọc xong, phải giới thiệu kinh này cho ngư ời khác, đối với hiện tại phải lưu thông mư ời phương, chúng ta ph ổ biến, giới thiệu kinh điển cho đại chúng; đối với người mai sau, phải lưu truyền hậu thế.</p><p>Phương pháp lưu truyền hậu thế trước kia là in kinh, chép kinh. Th ời cổ chưa có [kỹ thuật] ấn loát, chỉ có chép tay; vì thế, chép kinh để truyền cho hậu thế. Đấy là chỗ đặc biệt trong kinh Phật.</p><p>Nhưng ba phần này đều rất trọng yếu, cổ nhân nói: “Như nhân thực mật, trung biên giai đi ềm” (Như người ăn mật, ở chính giữa hay chung quanh đều ngọt ngào). Mang ý nghĩa này, cân nh ắc giữa ba phần có thể nói là chúng [quan trọng] như nhau. Tự Phần lại chia làm hai đoạn, đoạn</p></div></div>