<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>ĐỆ TỬ QUY VÀ TU HỌC PHẬT PHÁP</p><p>Giám định Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Chủ giảng thầy Thái Lễ Húc</p><p>Giảng từ ngày 6/3/2005 đến ngày 13/03/2005 tại Tịnh Tông Học Hội Australia</p><p>TẬP 30</p><p>Kính thưa các vị pháp sư, các vị đồng tu, A Di Đà Phật!</p><p>Chúng ta học tới chương “Phiếm Ái Chúng”, tiết trước nói tới “người bất an</p><p>- không quấy nhiễu”. Phải quan sát một chút, khi tâm tình của đối phương không</p><p>được ổn định, chúng ta cũng không nên tới quấy nhiễu. Người trong nhà thân thiết với chúng ta như vậy, làm sao để thể hiện được sự quan tâm của chúng ta dành cho họ cũng rất quan trọng. Bởi vì tỉ lệ tự sát hiện nay quá sao, nếu như tâm tình không tốt, nhất thời không xoay chuyển được quan niệm, liệu có thể xuất hiện nguy hiểm không? Cũng có khả năng, cho nên nhất định phải quan tâm đúng mực. Bởi vì trong lòng một người cảm nhận được người khác đang yêu thương họ, đang quan tâm họ thì họ sẽ không dễ gì bước tới đường cùng.</p><p>Khi tâm tình của người thân chúng ta không tốt, chúng ta cũng có thể rót một ly nước ấm, sau đó bưng tới trước mặt họ, để ở trên bàn, nhưng mà không được nhìn họ. Bởi vì nếu bạn nhìn họ, có thể họ sẽ nói: có gì mà nhìn! Tâm tình không tốt mà!</p><p>Bạn cung kính giúp họ rót nước, sau đó không nhìn họ, mau chóng rời đi. Để họ hiểu được, chỉ cần muốn nói chuyện thì bạn lúc nào cũng ở bên cạnh; mặc dù họ cảm thấy rất thất vọng, nhưng trong nhà vẫn còn anh em tốt như vậy, người thân tốt như vậy. Đợi tâm tình của họ bình ổn lại thì sẽ tìm bạn nói chuyện, lúc này bạn có thể chỉ dẫn cho họ. Cho nên trong lúc tiến thoái này chúng ta lúc nào cũng phải cảm nhận xem làm thế nào để họ có thể tiếp nhận. Khi tâm tình của họ không tốt, bạn không nên nói ngay rằng: nào! Nói xem có chuyện gì. Đối phương không muốn nói, bạn lại cứ ép họ nói, tới lúc đó có thể sẽ xảy ra chút va chạm. Chúng ta cùng đọc câu kinh tiếp theo:</p><p>“Người có lỗi - chớ vạch trần - việc riêng người - chớ nói truyền; Khen người thiện - tức là tốt - người biết được - càng tốt hơn; Khen người ác - chính là ác - ác cùng cực - tai họa đến; Cùng khuyên thiện - cùng lập đức - lỗi không ngăn - đôi bên sai”.</p></div></div>