<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>ĐỆ TỬ QUY VÀ TU HỌC PHẬT PHÁP</p><p>Giám định Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Chủ giảng thầy Thái Lễ Húc</p><p>Giảng từ ngày 6/3/2005 đến ngày 13/03/2005 tại Tịnh Tông Học Hội Australia</p><p>TẬP 29</p><p>Kính thưa chư vị pháp sư, chư vị đồng tu, A Di Đà Phật!</p><p>Khi nãy chúng ta nói tới:</p><p>“Người hạnh cao - danh tự cao - mọi người trọng - không bề ngoài” Khi đức hạnh của một người cao thượng thì danh tiếng của họ tự nhiên sẽ được lưu truyền. Chúng ta thấy cư sĩ Hứa Triết ở Singapore, bà tận tâm tận lực dùng một đời của mình chăm sóc rất nhiều người, rất nhiều chúng sanh, do đó mà rất nhiều người, nhiều đất nước tôn kính bà. Danh tiếng này không phải do bà mong cầu, mà tự nhiên người khác báo đáp bà. Đương nhiên trong lúc chúng ta giúp đỡ người khác, quan trọng nhất là phải thấy được bổn phận, chức trách của chính mình, chứ không phải là vì danh tiếng mới làm việc này. Nếu như có thái độ như vậy, có thể làm được một nửa sẽ đánh mất tâm ban đầu, ngược lại bị nhấn chìm bởi danh văn lợi dưỡng. Cho nên lúc nào cũng phải nhắc nhở chính mình, mục đích thật sự của làm người làm việc là gì?</p><p>“Người tài năng - tiếng tự cao - được người phục - chẳng do khoe” Khi nãy chúng ta có nói tới, tài năng phải xây dựng trên nền tảng đức hạnh, nếu không thì giống như hiện nay, rất nhiều người học cao phạm tội, càng có tài hoa thì tai họa càng lớn, cho nên chúng ta phải thận trọng. Những người hại dân hại nước trong lịch sử đều rất có tài năng, chúng ta dẫn dắt con cái mình, mục đích của học tập là gì?</p><p>Điều này rất quan trọng. Nếu như hôm nay chúng muốn làm nhà văn, vậy thì chúng ta nên chỉ dẫn cho con trẻ như thế nào? Hoặc là bạn của bạn muốn làm nhà văn, chúng ta có nên nói với họ rằng, anh viết một cuốn sách hay là có thể kiếm được rất nhiều tiền không? Hay là mọi người sẽ sùng bái anh, có nên nói như vậy không? Nếu nói như vậy tức là chỉ dẫn họ hướng đến đời sống danh lợi hư ảo; nên nhìn thấy được bổn phận, chức trách, giá trị quan trọng nhất của mỗi một công việc là ở chỗ nào. Nhà văn là người làm công cho xã hội, chúng ta phải nhắc nhở họ rằng, nhất định phải nắm lấy trọng điểm tốt khoe xấu che, để cho bài văn của chúng ta có thể thay đổi phong tục, như vậy mới tốt nhất cho chính mình, cho xã hội.</p></div></div>