<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>ĐỆ TỬ QUY VÀ TU HỌC PHẬT PHÁP</p><p>Giám định Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Chủ giảng thầy Thái Lễ Húc</p><p>Giảng từ ngày 6/3/2005 đến ngày 13/03/2005 tại Tịnh Tông Học Hội Australia</p><p>TẬP 28</p><p>Kính thưa sư trưởng, kính thưa chư vị pháp sư, chư vị đồng tu, A Di Đà Phật!</p><p>Sáng nay chúng ta bắt đầu học chương thứ năm “Phiếm ái chúng” trong Đệ Tử Quy, nội dung của chương Phiếm ái chúng, dùng ngôn ngữ hiện nay để nói tức là làm sao để xây dựng mối quan hệ tốt với người khác, trước tiên quan trọng nhất là phải biết cống hiến, biết yêu thương người khác, có câu “yêu người thì được người yêu, kính người thì được người kính”. Có một số bạn nói rằng, nếu chồng tôi đối xử tốt với tôi, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với anh ấy; bạn tôi phải đối xử tốt với tôi trước thì tôi mới đối xử tốt với họ.</p><p>Như vậy có được không? Cuộc đời cứ ở đó chờ đợi, mệt mỏi lắm, lo được lo mất. Khi chúng ta nói lời hay với người khác, người có được lợi ích trước tiên là ai? Khi lời hay này khởi lên trong đầu chúng ta, tế bào toàn thân của chúng ta đã nhận được lợi ích. Thực sự là lợi ích người nhất định lợi ích mình, tổn hại người nhất định không lợi ích mình, ngược lại còn tổn hại chính mình. Chúng ta xem sắc mặt của người xấu như thế nào? Khi chúng ta xem phim, vừa xem liền biết ai là người tốt ai là người xấu. Tại sao sắc mặt của họ lại trở nên như vậy? Không phải là sau khi sanh khởi suy nghĩ xấu đó sao? Tướng do tâm sanh, làm tổn hại sức khỏe của chính mình, lại tổn hại phước báo của chính mình, cho nên tổn hại người khác chắc chắn không mang lại lợi ích cho mình. Khi chúng ta hiểu được chân tướng này thì nên dùng chân tâm để đối đãi với bất kì người vật việc nào.</p><p>Buổi sáng chúng ta có nói tới, tâm yêu thương của một người, tâm biết quan tâm của một người nhất định phải được bồi dưỡng từ gia đình, từ hiếu thảo cha mẹ mà mở rộng thành tôn kính, cung kính với tất cả cha mẹ, tất cả trưởng bối. Đất nước xã hội là một thể tương trợ lẫn nhau, toàn xã hội là một đoàn thể giúp đỡ lẫn nhau, nếu như hôm nay không có sự cống hiến của các ngành các nghề, vậy thì ăn uống, quần áo, nơi ở, đi lại, giáo dục, giải trí sẽ đều có vấn đề xảy ra. Tôi nhớ lúc ở Hải Khẩu, quai ba lô của tôi bị đứt, tôi đi tới trước cửa một trạm xe, để cho chú sửa đồ giúp tôi sửa nó, sau khi sửa xong tôi rất vui liền hỏi chú hết bao nhiêu tiền, chú nói hết một đồng. Chỉ một đồng mà đã cứu sống được chiếc ba lô của tôi, thực sự rất biết ơn chú, bởi vì trong cuộc sống của chúng ta cần người có chuyên môn ở rất nhiều ngành nghề giúp thành tựu cho chúng ta.</p></div></div>