<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>ĐỆ TỬ QUY VÀ TU HỌC PHẬT PHÁP</p><p>Giám định Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Chủ giảng thầy Thái Lễ Húc</p><p>Giảng từ ngày 6/3/2005 đến ngày 13/03/2005 tại Tịnh Tông Học Hội Australia</p><p>TẬP 27</p><p>Kính thưa sư trưởng, kính thưa chư vị pháp sư, chư vị đồng tu, A Di Đà Phật!</p><p>Hôm qua chúng ta học tới câu:</p><p>“Nghe lỗi giận - nghe khen vui - bạn xấu đến - bạn hiền đi; Nghe khen sợ nghe lỗi vui - người hiền lương - dần gần gũi” Khi chúng ta “nghe lỗi vui”, chúng ta khiêm tốn tiếp nhận lời khuyên của người khác, khiêm tốn ắt có tâm rộng lượng tiếp nhận lời dạy của người khác, có được lợi ích vô cùng, những bạn đồng đạo mang lại cho chúng ta rất nhiều sự nhắc nhở và hỗ trợ, cho nên “quẻ Khiêm, sáu hào đều cát tường”. “Nghe khen sợ”, tại sao nghe khen lại sợ? Bởi vì một sự việc muốn thành tựu chắc chắc không phải chỉ dựa vào một nhân tố hay một con người mà thành công. Khi chúng ta làm xong việc, nhất định phải nhớ tới sự giúp đỡ của mọi người, “nhường công lao cho đại chúng”, mà nhường là từ trọng tâm hiểu rõ được chân tướng sự thật.</p><p>Giống như tôi cùng cô Dương tới Hải Khẩu phổ biến văn hóa truyền thống, tại sao mọi việc lại có thể thuận lợi như vậy? Nguyên nhân chủ yếu là nhờ vào sự gia trì của chư Phật – Bồ Tát và các vị Thánh Hiền xưa, còn có uy đức của sư trưởng. Bởi vì ở đại lục đã có rất nhiều người nghe sư trưởng giảng kinh, khi họ biết được chúng tôi là đệ tử của sư trưởng, mọi người đều tận tâm tận lực tới giúp đỡ. Ngoài rất nhiều nhân tố ảnh hưởng tới chuyện này, còn có những người bạn mỗi lần tới nghe giảng, tới tham dự khóa học cũng đang thành tựu sự việc này. Lúc đầu chúng tôi mới giảng bài, có khoảng mười hai mươi người tới nghe, số lượng không nhiều. Có bạn từ lần đầu tiên tới nghe giảng xong, sau đó chưa từng nghỉ buổi nào, ánh mắt chuyên tâm của bạn, ánh mắt từ bi của bạn đã mang lại khích lệ rất lớn khi chúng tôi đứng trên bục giảng. Nhờ vào sự ủng hộ của những người bạn này, chúng tôi mới có thể càng ngày càng giảng tốt hơn. Mà trong quá trình này còn có rất nhiều người tốt không ngừng hỗ trợ, không ngừng khích lệ, cho nên đó thực sự là công lao của đại chúng.</p></div></div>