<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>ĐỆ TỬ QUY VÀ TU HỌC PHẬT PHÁP</p><p>Giám định Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Chủ giảng thầy Thái Lễ Húc</p><p>Giảng từ ngày 6/3/2005 đến ngày 13/03/2005 tại Tịnh Tông Học Hội Australia</p><p>TẬP 23</p><p>Kính thưa các vị pháp sư, các vị đồng tu, A Di Đà Phật!</p><p>Sáng nay chúng ta có nói tới quan hệ trong ngũ luân đều phải giữ chữ tín, cũng phải hết lòng tuân thủ bổn phận, tuân thủ đạo nghĩa. Sự tin tưởng giữa bạn bè với nhau, đã nói ra ắt phải làm theo, sáng này chúng ta có nói tới thời nhà Hán, Trương Thiệu và Phạm Thức hẹn nhau hai năm sau gặp mặt, Phạm Thức cũng đến nhà Trương Thiệu đúng hẹn. Sau đó Trương Thiệu bệnh tình nguy kịch, ông dặn vợ mình liên lạc với Phạm Thức, Phạm Thức nhất định sẽ toàn tâm toàn lực chăm sóc người nhà của ông. Sau khi Trương Thiệu qua đời, đang định đưa ông đi an táng, bởi vì Phạm Thức vẫn chưa tới, cho nên không biết khi nào an táng thì hợp lý, sau đó Phạm Thức tới, quan tài mới có thể thuận lợi đưa đi an táng. Phạm Thức cũng chăm sóc và sắp xếp rất tốt cho vợ con của Trương Thiệu. Tín nhiệm và đạo nghĩa giữa họ vô cùng nồng hậu.</p><p>Chúng ta cũng có thể cảm nhận được tấm lòng của người đọc sách thời xưa khi nhìn vào thái độ đối với bạn bè của họ. Thời nhà Hán có một người đọc sách tên là Tuần Cự Bá, đúng lúc ông tới thăm bạn thì bạn ông đang bệnh nặng. Thật không may là đúng lúc này bọn cường đạo tới nơi bạn ông sinh sống để cướp bóc lương thực, người dân trong thôn đều mau chóng bỏ chạy. Bạn ông khuyên nhủ: nơi này quá nguy hiểm, đệ mau đi đi! Tuần Cự Bá có chịu rời đi không? Không chịu, ông nói đệ đến thăm huynh, tới chăm sóc huynh, đệ làm sao có thể bỏ huynh mà đi, chuyện như vậy đệ không làm được. Tuần Cự Bá đi ra khỏi phòng nói với kẻ cướp:</p><p>bạn của ta đang bệnh nặng, các ngươi đừng làm hại anh ấy, nếu như muốn thì hãy hại ta. Nhờ vào sự chân thành của ông, không sợ hãi cái chết, tấm lòng đạo nghĩa của ông khiến cho bọn cướp cảm động, kẻ cầm đầu nói với đồng bọn của mình:</p><p>chúng ta là người không có đạo nghĩa, làm sao có thể đi cướp ở nơi có người đạo nghĩa được? Bởi vì họ cảm nhận được đạo nghĩa của Tuần Cự Bá, kẻ cầm đầu hạ lệnh xuống, đám cướp toàn bộ rút lui. Tâm chí thành, tâm đạo nghĩa của một người đã hóa giải được tai nạn lớn. Hơn nữa nếu như Tuần Cự Bá lúc đó không quan tâm</p></div></div>