<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>ĐỆ TỬ QUY VÀ TU HỌC PHẬT PHÁP</p><p>Giám định Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Chủ giảng thầy Thái Lễ Húc</p><p>Giảng từ ngày 6/3/2005 đến ngày 13/03/2005 tại Tịnh Tông Học Hội Australia</p><p>TẬP 19</p><p>Kính thưa sư trư ởng, kính chào chư v ị pháp sư, các v ị đồng tu, A Di Đà Phật!</p><p>Khi nãy chúng ta có nói “đứng như tùng”, tư thế đứng ngoài vi ệc giúp con người có oai nghi, còn có m ột điểm rất quan trọng, đó là có liên quan tr ực tiếp đến sức khỏe của họ. Cho nên chúng tôi phát hi ện ra rằng hiện nay có m ột loại bệnh khá thư ờng gặp, gọi là gai xương, đ ều là do đ ứng không thẳng trong một thời gian dài, nên xương bị ép trong một thời gian dài nên mọc gai, cho nên tư thế đứng rất quan tr ọng đối với sức khỏe. Chúng ta th ấy thanh niên bây gi ờ đều đứng như thế nào? Nghiêng nghiêng, có ch ỗ dựa thì sẽ dựa vào, trông như sắp ngã, lười biếng. Khi tư thế của họ như vậy, lâu ngày sẽ ảnh hưởng đến trạng thái nội tại của họ, càng ngày càng tán loạn, không tập trung. Tại vì sao mấy mươi năm trước cha mẹ dạy con cái, đứng không đàng hoàng sẽ bị trừng mắt, hoặc bị cha mẹ lấy roi đánh? Đều vì có ảnh hưởng rất lớn đến oai nghi của đứa trẻ, đến sức khỏe của đứa trẻ này.</p><p>Nếu như bây gi ờ đứng không th ẳng, có th ể tranh thủ thời gian, đ ứng sát vào tường hai mươi phút. Hai mươi phút cũng không đư ợc lãng phí, trong lòng niệm Phật, nhất định có thể sửa được dáng đ ứng. Đương nhiên là ph ải đứng tự nhiên một chút, thoải mái một chút, n ếu không thì r ất khó chịu. Lúc nãy tôi có làm mẫu cho phái n ữ phải đặt tay như th ế nào, tự nhiên là được rồi, không nên quá căng thẳng, nếu không đứng lâu sẽ bị chuột rút, thoải mái một chút là được.</p><p>Thực ra khi chúng ta đ ứng thoải mái, ngư ợc lại khiến người khác c ảm thấy tự nhiên thân thiết.</p><p>“Đi như gió”, bước đi cũng rất quan trọng, chúng ta thấy con trẻ hiện nay bước đi không có tư th ế gì cả, có lúc vai bên này th ấp hơn vai bên kia. Nh ững hành vi, đ ộng tác trong cu ộc sống này, chúng ta là trư ởng bối phải chú ý đ ến chúng nhiều hơn, huấn luyện chúng đi đứng. Khi gọi những em nhỏ này lên trên bục giảng nói chuyện, lúc đi lên cũng phải đi như gió, phải để chúng đi cho hẳn hoi. Nhưng mà con trẻ gặp trường hợp như vậy thường hay tay chân lóng ngóng,</p></div></div>