<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>ĐỆ TỬ QUY VÀ TU HỌC PHẬT PHÁP</p><p>Giám định Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Chủ giảng thầy Thái Lễ Húc</p><p>Giảng từ ngày 6/3/2005 đến ngày 13/03/2005 tại Tịnh Tông Học Hội Australia</p><p>TẬP 18</p><p>Xin chào các vị pháp sư, các vị đồng học! A Di Đà Phật!</p><p>Tiết học trước chúng ta có nói đến :</p><p>“Sáng dậy sớm, tối ngủ trễ. Lúc chưa già, quý thời gian” Trên thế gian này mu ốn có thành t ựu, mu ốn có s ự nghiệp thì nh ất định phải tiết kiệm thời gian mới có thể dùng thời gian còn lại để nâng cao đạo đức, h ọc vấn, nhờ đó mà làm m ọi việc thành công . Thời nhà T ống có một người đọc sách tên là Tư Mã Quang, ông đã viết một bộ sách rất quan trọng, đó là “ Tư Trị Thông Giám”, ông b ỏ ra thời gian mư ời bảy năm đ ể viết cuốn sách này. Tư Mã Quang dùng một cái gối hình tròn bằng gỗ để mà ngủ, dùng gỗ làm thành g ối, khi ng ủ nếu ông c ử động nhẹ thì đầu sẽ trượt xuống, vừa trượt xuống liền tỉnh giấc, bởi vì đã nghỉ ngơi rồi nên ông lại tiếp tục công việc ngay lập tức, tiếp tục viết sách. Ông trân quý từng chút từng chút thời gian một.</p><p>Có một lần cô Dương Thục Phương nằm mơ, mơ thấy mình đi xuống một căn hầm, phía dư ới rất là tối tăm. V ừa đi vào trong phòng, nhìn th ấy trên giá sách toàn là sách cổ, tứ thư ngũ kinh, hơn nữa bề ngoài sách đều có một lớp bụi rất là dày. Mọi người cho rằng chúng ta nên làm thế nào? Nhanh chóng lấy chổi lông mà quét sạch bụi, sau khi quét xong, quan tr ọng hơn là ph ải mở sách ra, sau đó chính mình phải thực hành, làm theo từng điều trong sách; đọc chưa chắc là có tác dụng, nhất định phải thực hành. Sau khi mơ giấc mộng này, cô Dương cảm thấy là nếu như văn hóa truy ền thống bị đứt đoạn, có th ể là ba mươi đến năm mươi năm sau, con ngư ời không còn kh ả năng đọc hiểu văn ngôn văn nữa; học vấn Thánh Hi ền sẽ đứt đoạn, Ph ật pháp cũng b ị đứt đoạn.</p><p>Bởi vì nhân duyên này mà tháng chín năm kia cô Dương đưa tôi đến Hải Khẩu, sau đó hơn m ột năm cô làm vi ệc ở Bắc Kinh, cô Dương nói m ỗi ngày cô đ ều ngủ sớm dậy sớm. Ngủ sớm dậy sớm như thế nào? Ý là hai ba giờ sáng mới ngủ, sáu bảy giờ sáng đã dậy, cái này gọi là ngủ sớm dậy sớm, mỗi ngày thực sự chỉ ngủ khoảng bốn giờ đồng hồ.</p></div></div>