<!-- system-page-import:pdf --><div data-system-default-style="1" style="font-family:Arial; font-size:24px; line-height:1.6;"><div style="text-align:justify;"><p>ĐỆ TỬ QUY VÀ TU HỌC PHẬT PHÁP</p><p>Giám định Lão Pháp Sư Tịnh Không</p><p>Chủ giảng thầy Thái Lễ Húc</p><p>Giảng từ ngày 6/3/2005 đến ngày 13/03/2005 tại Tịnh Tông Học Hội Australia</p><p>TẬP 14</p><p>Kính thưa chư v ị pháp sư, chư v ị đồng tu, xin chào m ọi người! Hôm qua chúng ta đã học phần thứ hai “Xuất tắc đễ” của Đệ Tử Quy:</p><p>“Anh thương em, em kính anh. Anh em thuận, hiếu trong đó”.</p><p>Thái độ anh thương em kính này, ngoài thực hành trong gia đình, chúng ta tới trường học, tới công ty, đoàn thể cũng nên thực hành anh thương em kính, làm thế nào để thực hành? Chúng ta có thái độ như vậy thì phải để cho thái độ này trở thành lời nói, hành vi khi chung sống với người khác, thực ra thực hành chính là làm được Đệ Tử Quy. Lời dạy bảo trong Đệ Tử Quy, bao gồm cả chương “Xuất tắc đễ”, “Hoặc ăn uống - hoặc đi đứng - người lớn trước - người nhỏ sau”, toàn bộ chương “Xuất tắc đễ” là đang thực hành anh thương em kính. Chương “Cẩn” có câu, “Nón quần áo - để cố định - chớ để bừa - tránh dơ bẩn”, “Sáng dậy sớm</p><p>- tối ngủ trễ - lúc chưa già - quý thời gian”, chúng ta sống trong tập thể nếu như</p><p>có thể làm ra tấm gương chăm chỉ, thì đều đang thực hành anh thương em kính.</p><p>Chương “Tín” cũng là đang thực hành, ví dụ như câu “Thấy chưa thật - chớ nói</p><p>bừa - biết chưa đúng - chớ tuyên truyền”, thực hành câu này là để cho bầu không khí c ủa t ập th ể được hài hòa, đ ều là anh thương em kính. Còn trong chương “Phiếm ái chúng” có câu “Phàm là người - đều yêu thương - che cùng trời - ở cùng đất”, “Người có lỗi - chớ vạch trần - việc riêng người - chớ nói truyền”, “Khen người ác - chính là ác”, đây là cách thực hành cụ thể làm sao yêu thương quan tâm lẫn nhau trong tập thể. Cho nên sau này chúng ta học tập là làm sao để lãnh hội từng chút một.</p><p>Thế giới hiện nay giao thông thuận tiện, khoa học kỹ thuật phát triển, gần như cả thế giới đã biến thành người một nhà, hiện nay đều gọi là thôn th ế giới, giao lưu vô cùng nhiều. Dưới tình huống giao lưu qua lại nhiều như vậy, giữa đất nước với đất nước, giữa tôn giáo với tôn giáo, giữa dân tộc với dân tộc sẽ tiếp xúc rất nhiều, lúc này phải giao lưu, tìm hiểu nhiều hơn; có giao lưu, có tìm hi ểu thì mới không tạo thành xung đột. Sư phụ của chúng ta đã làm ra tấm gương tốt nhất, ngài có mối quan hệ tốt với rất nhiều dân tộc, tôn giáo. Sư ph ụ cũng dạy chúng ta, chung sống với bất kỳ dân tộc, bất kỳ tôn giáo nào, nhất định phải tuân</p></div></div>